HomeHình ảnh

Tranh chuyện: Chú vịt khàn

Like Tweet Pin it Share Share Email

Gà và Vịt đều học lớp cô giáo Họa Mi. Gà nghe lời cô giáo: Khi đi dường, Gà luôn đi bên tay phải và gặp ai Gà cũng đứng lại khoanh tay chào. Còn Vịt con thì chỉ thích chạy lăng xăng.Thấy ai Vịt cũng hét toáng lên gọi tên ầm ĩ.

Trên đường đi, thấy bác Ngỗng dẫn con ăn cỏ bờ ruộng. Đứng từ xa, Vịt con ngông cổ gọi Ngỗng con ầm ĩ, làm bé Ngỗng út giật mình, suýt rơi xuống nước. Thấy vậy bác Ngỗng bảo:

–    Cháu muốn hỏi ai thì đến gần và nói nhẹ nhàng, đừng đứng ở xa mà kêu toáng lên như vậy là không tốt đâu!

Trên lớp học cô giáo Họa Mi dạy hát. Các bạn ai cũng khen Gà hát đúng giọng
như cô dạy, còn Vịt con thì gân cổ hát thật to, làm cô giáo phải nhiều lần nhắc nhở. Đến giờ chơi, Vịt con cứ chạy lăng xăng từ góc Xây dựng sang góc Phân vai rồi đến góc Nghệ thuật vá hét vào tai các bạn làm các bạn đang chơi ở các góc đều giật mình. Cô giáo lại phải nhắc nhở Vịt, nhưng Vịt con vẫn chứng nào tật ấy.

Hôm cô giáo cho đi tham quan cửa hàng bán đồ chơi, khi vào cửa hàng, Vịt con cứ luôn mồm khen cái này đẹp, chê cái kia xấu. Cô giáo lại phải nhắc nhở.

Trên đường về, Vịt con lại chẳng đi theo hàng cùng các bạn và cô giáo. Vịt con cứ chạy lăng xăng và bị vấp ngã. Vịt con kêu toáng lên và gào khóc ầm ĩ. Cô giáo Họa Mi phải đưa Vịt về nhà.

Về đến nhà , Vịt con thấy mẹ lại làm nũng, khóc to hơn. Một lúc sau, Vịt con mệt quá, ngủ thiếp đi.

Tỉnh dậy, Vịt con chẳng nói được nữa, mẹ phải đưa Vịt đến bác sĩ Sóc Nâu khám bệnh. Bác sĩ bảo:

–    Cháu bị khàn tiếng là do nói to, nòi nhiều, và hay khóc nhè.

Vịt con nghe bác sĩ nói thấy hối hận lắm. Vịt cuối đầu thầm nghĩ: “ Từ nay mình không như thế nữa”.

 Rồi Vịt định hứa với mẹ điều gì, nhưng giọng của Vịt đã khan mất rồi nên Vịt chỉ kêu được mấy tiếng “ cạp, cạp, cạp”.

Comments (0)

Trả lời

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Có Thể Bạn Quan Tâm